Suy thoái theo tuổi tác là không thể tránh được nếu cơ thể đơn giản chỉ là vật chất hữu hình, bởi mọi loại vật chất hữu hình đều là miếng mồi cho entropi, khuynh hướng của các hệ có trật tự trở thành rối loạn. Ví dụ cổ điển về entropi là một chiếc xe hơi đang bị hoen gỉ trong một bãi rác; entropi phá tan máy móc có trật tự thành cục sắt gỉ. Không có một cơ hội nào để quá trình này diễn biến theo cách khác – tức là một đống vụn gỉ đó sẽ tự nó lắp lại thành một chiếc xe mới. Nhưng entropi không thể ứng dụng được trí năng – một bộ phận vô hình của chúng ta miễn dịch đối với những tàn phá của thời gian. Khoa học hiện đại hiện vừa mới khám phá ra mối quan hệ mật thiết của toàn bộ điều này, nhưng từ nhiều thế kỷ nó đã được truyền đạt thông qua những truyền thống tinh thần trong đó các bậc thầy vẫn giữ được nét trẻ trung của cơ thể tránh xa với tuổi già của họ.
Ấn Độ, Trung Quốc, Nhật Bản và phạm vi nhỏ hơn ở phương Tây Cơ đốc giáo đã có được nhiều vị cao minh đã nhận ra rằng bản chất chủ yếu của họ là dòng trí năng. Bằng cách nuôi dưỡng và gìn giữ dòng trí năng này từ năm này qua năm khác, họ đã vượt qua được entropi từ một mức sâu thẳm của Tự nhiên. Ở Ấn Độ, dòng trí năng này được gọi là prana (thường được dịch là “sinh lực”), prana có thể tùy ý cho tăng lên hoặc giảm đi, dịch chuyển chỗ này chỗ kia, không bị trục trặc. Như chúng ta sẽ thấy, mọi người chúng ta đều có khả năng tiếp xúc và sử dụng prana. Một vị sư phụ yoga có thể chuyển vận prana bằng cách sử dụng không khác gì ngoài sự tập trung, bởi ở mức sâu xa, tập trung và prana là như nhau – sự sống là nhận thức, nhận thức là sự sống.
Tinh thần và thể xác là một thể không tách rời nhau.
Trí năng linh hoạt hơn nhiều so với cái mặt nạ vật chất che giấu nó. Trí năng có thể tự biểu lộ tư duy hoặc phân tử. Một cảm xúc cơ bản như sự sợ hãi có thể mô tả như một cảm nhận trừu tượng, hoặc như một phân tử hữu hình của nội tiết tố adrenaline. Không có cảm nhận thì không có nội tiết tố; không có kích tố thì cũng không có cảm nhận. Tương tự như vậy, không có đau nếu không có những tín hiệu thần kinh truyền cái đau đó; sẽ không có sự giảm đau nếu không có những endorphin (chất chống đau) phù hợp với những thụ thể đau để phong tỏa các tín hiệu này.