Những giả định giúp chúng ta viết lại được, lập trình lại được quá trình lão hóa hướng về những tế bào của chúng ta.
Mười giả định mới đó là:
Thế giới vật chất, trong đó cơ thể chúng ta, là một đáp ứng của người quan sát. Chúng ta tạo ra được cơ thể mình như chúng ta đã tạo ra kinh nghiệm về thế giới.
Về bản chất, cơ thể chúng ta bao gồm năng lượng và thông tin chứ không phải một khối vật chất. Năng lượng và thông tin này là một phần nổi của những trường năng lượng và thông tin vô hạn tràn ngập trong vũ trụ.
Tinh thần và thể chất là một, không tách rời nhau được. Sự thống nhất này là “tôi” phân thành hai dòng trải nghiệm. Tôi trải nghiệm dòng chủ quan với tính cách những tư duy, những cảm nhận và những ham muốn. Tôi trải nghiệm dòng khách quan với tính cách cơ thể của mình. Tuy nhiên ở mức sâu xa hơn thì hai dòng này hội tụ tại một nguồn sáng tạo duy nhất. Chính từ nguồn này mà chúng ta thấy được ý nghĩa trong cuộc sống.
Hóa sinh học của cơ thể là một sản phẩm của nhận thức. Những niềm tin, tư duy và cảm xúc đã tạo ra các phản ứng hóa học duy trì sự sống trong mỗi tế bào. Một tế bào lão hóa là sản phẩm cuối cùng của nhận thức đã quên cách duy trì thế nào cho mới.
Nhận thức dường như là một điều tất nhiên, nhưng thực ra đó là một hiện tượng do dược học mà có. Thế giới bạn đang sống trong đó có những trải nghiệm của cơ thể bạn hoàn toàn là do bạn định đoạt, tùy theo bạn biết nhận thức nó như thế nào. Nếu bạn thay đổi nhận thức của mình thì có nghĩa bạn thay đổi những trải nghiệm nơi cơ thể bạn và cả thế giới bạn đang sống.
Những xung lực trí năng tạo ra trong cơ thể bạn nhiều hình thái mới mỗi giây. Bạn là ai, chính là tổng hòa của những xung lực đó. Thay đổi những mẫu hình xung lực đó thì bạn sẽ có những thay đổi.
Dù mỗi người chúng ta dường như tách biệt và độc lập, song tất cả chúng ta đều nối kết với những mẫu hình trí năng chi phối toàn vũ trụ. Cơ thể của chúng ta là một phần của vật thể vũ trụ, tinh thần của chúng ta là mặt của một tinh thần vũ trụ.
Thời gian không tồn tại như một cái tuyệt đối mà chỉ là một vĩnh cửu. Thời gian được định lượng là vĩnh cửu. Sự vô tận của thời gian đã bị chúng ta chặt thành từng khúc (giây, giờ, ngày, năm). Điều chúng ta gọi là thời gian tuyến tính là một phản ánh của việc chúng ta nhận thức như thế nào về thay đổi.