Tự coi chúng ta là tách biệt tức là chúng ta tạo ra sự lộn xộn giữa chính chúng ta và những vật “ngoài kia”. Chúng ta đánh nhau, xung đột với những người khác và phá hủy môi trường. Cái chết, trạng thái tách biệt cuối cùng, hiện ra lờ mờ như một ẩn số đáng sợ; chính cái viễn cảnh rất biến đổi là một phần của cuộc sống, đã tạo ra nỗi khiếp sợ không kể xiết, bởi nó bao hàm cả sự mất mát, tổn thất.
Sự sợ hãi không thể tránh khỏi kéo theo bạo lực. Do tách biệt người, các vật và các sự kiện khác, nên chúng ta muốn bắt buộc chúng làm những gì chúng ta muốn. Trong hài hòa thì không có bạo lực. Thay vì gắng sức một cách vô ích để kiểm soát cái không thể kiểm soát được, thì người trong hòa hợp học được cách chấp nhận, không phải vì anh ta đã phản đối, mà vì hiện có hòa thuận và phục tùng kỷ luật trong bản thân anh ta và cơ thể mở rộng của anh ta. Nhà thông thái J.Krishnamurti ở thời nay đã bước qua tuổi 90 mà vẫn còn tỉnh táo tuyệt vời, lịch duyệt, sinh khí không hề sút giảm. Tôi nhớ đã trông thấy ông nhảy lên cầu thang đi về phía bục giảng khi ông 85 tuổi, và tôi thực sự xúc động khi một người phụ nữ đã từng biết ông nhiều năm, nói với tôi “Tôi đã học được một điều về ông ấy, là không bao giờ ông ấy tỏ ra quá khích cả”.
Thế giới quan lượng tử không phải thế giới quan tinh thần, tôn giáo thể hiện ở các phương trình và các định đề của nó, nhưng Einstein và các đồng sự của ông lại đã kết hợp với nhau bằng lòng kính trọng thần bí dành cho những khám phá của họ. Niels Bohr đã so sánh diện mạo vật chất của làn sóng đến trí tuệ của vũ trụ; Erwin Schrodinger cho tới lúc chấm dứt cuộc đời vẫn tin rằng vũ trụ tự thân là một tinht hần sống (lập lại ý kiến Isac Newton, người cho rằng trọng lực và tất cả các lực khác đều là những tư tưởng trong tâm trí của Chúa). Sự thật chính là việc thăm dò chính tinh thần của chúng ta bao giờ cũng đưa con người đến giới hạn tinh thần theo nghĩa rộng hơn của nó. Bằng cách đặt cuộc gặp gỡ này vào những điều kiện khách quan thì những mẫu hình mới này cho phép chúng ta vượt qua ranh giới mà một khi được chia thành tinh thần, thể xác và tâm hồn.
Sự biến đổi từ tách biệt thống nhất, từ đối đầu thành hòa hợp, là mục tiêu của mọi truyền thống tôn giáo.