Có thể đưa ra một so sánh, trong những xã hội mà tuổi già được chấp nhận như một phần của cấu trúc xã hội thì những người lớn tuổi giữ được cực kỳ khỏe mạnh – họ tham gia cử tạ, leo núi, bắn cung trong những mức độ mà chúng ta không coi được là bình thường ở những người lớn tuổi của chúng ta.
Nếu bạn quan sát những tế bào già cỗi, chẳng hạn như những tế bào tạo thành các đốm nâu đỏ trên da qua kính hiển vi có độ phóng lớn cao thì thấy cảnh tượng chẳng khác gì một vùng chiến tranh tan hoang. Các vệt sợi chạy tứ tung; những cặn của chất béo và chất thải trong trao đổi chất không thải ra được tạo thành những cụm khó coi; những sắc tố màu vàng nhạt, màu sẫm gọi là các sắc tố mỡ đã tích tụ ở điềm cùng nơi mà chúng phủ tới 10 phần trăm đến 30 phần trăm phần trong tế bào.
Cảnh tượng tan hoang này được tạo ra bởi các quá trình dưới tế bào diễn ra sai, nhưng nếu bạn nhìn qua lăng kính ít nặng tính vật chất hơn thì bạn sẽ thấy những tế bào già cỗi giống như những bản đồ trải nghiệm của một người. Những thứ làm cho bạn phải chịu đựng đã có dấu ấn ở đó, và cả những thứ mang lại cho bạn niềm vui. Những cơn stress mà trước đây bạn đã coi thường trên mức ý thức, vẫn đang phát ra những tín hiệu, giống như những con vi mạch tích hợp bị bỏ quên, làm bạn lo lắng, căng thẳng, mệt mỏi, sợ hãi, ngờ vực, bực bội, thất vọng – thể chất để trở thành một phần của bạn. Những chất lắng đọng độc hại gây tắc nghẽn trong các tế bào giã cỗi không xuất hiện đồng đều; có người thấy có nhiều hơn so với người khác, thậm chí giữa họ chỉ có khác biệt nhỏ về di truyền. Đến lúc bạn 70 tuổi thì các tế bào của bạn sẽ trông thật là thường, phản ánh những trải nghiệm lạ thường bạn đã xử lý và chuyển hóa vào các mô và những cơ quan của bạn.
Con người có khả năng xử lý những dao động thô và hỗn loạn của món “súp lượng tử” và chuyển chúng thành những đơn vị dữ liệu có ý nghĩa, có thể truyền lệnh của thực tại mở ra những khả năng sáng tạo to lớn. Song, những khả năng này chỉ tồn tại khi bạn nhận thức được chúng. Trong khi bạn đang đọc cuốn sách này thì phần lớn ý thức của bạn đã tiến hành tạo ra cơ thể bạn, mà không cần sự tham gia của bạn. Nếu bạn bắt đầu đi ra phố trong tâm trạng bối rối thì những trung tâm tự chủ trong não bạn vẫn đang đối phó với thế giới xung quanh để phòng hiểm họa, giữ được sự cân bằng để đẩy nhanh sự phản ứng tức thì với cơn stress.