Nhìn, nghe, sờ, nếm, ngửi đều góp phần nhấn mạnh một thông điệp: Sự vật là những gì chúng cảm nhận được. Theo như thực tại này thì Trái đất, là phẳng, mặt đất dưới bàn chân bạn là đứng im, mặt trời mọc lên ở đằng đông và lặn xuống ở đằng tây, mọi thứ như vậy vì giác quan cảm nhận như thế. Chừng nào mà năm giác quan vẫn được chấp nhận không hề thắc mắc thì những sự kiện nói trên là không thể khác được.
Einstein đã nhận ra rằng thời gian và không gian cũng là những sản phẩm của ngũ quan chúng ta, chúng ta nhìn thấy và sờ thấy những vật có ba chiều, và chúng ta trải nghiệm thấy các sự việc diễn ra theo trình tự kế tiếp nhau. Song Einstein và những đồng sự của ông đã lột trần được cái mặt nạ nhiều vẻ bề ngoài đó. Họ đã tập hợp thời gian và không gian lại, thành một hình học mới không có khởi thủy, không có kết thúc, không có cạnh, không vững chắc. Mỗi hạt rắn trong vũ trụ hóa thành một chùm năng lượng ảo ảnh, dao động trong một khoảng không bao la.
Mô hình cũ về không gian – thời gian bị phá tan, được thay thế bằng cái vô tận, lưu trường của sự biến đổi không ngừng (timeless, flowing field of constrant transformation). Trương lượng tử này không tách rời khỏi chúng ta – trường đó là chúng ta. Trong giới Tự nhiên diễn ra việc hình thành các vì sao, các thiên hà, các hạt Quarks và lepton, còn ở bạn và tôi đang diễn ra sự hình thành chúng ta. Lợi thế lớn của thế giới quan mới này là để cho nó sáng tạo rất nhiều như vậy – Cơ thể con người, cũng như mọi thứ khác trong vũ trụ, mỗi giây mỗi được tái tạo đều đều. Mặc dù các giác quan của bạn cho thấy bạn đang ẩn mình trong một cơ thể thật sự trong thời gian và không gian, song đó chỉ là lớp vỏ đích thực bên ngoài của thực tại. Cơ thể bạn là một thức kỳ diệu hơn rất nhiều – đó là một lưu thể được hàng triệu năm trí năng ban cho sức mạnh. Trí năng này được hiến cho để giám sát sự thay đổi không ngừng đang diễn ra bên trong bạn. Mỗi tế bào là một đầu tận rất nhỏ nối với máy tính vũ trụ.
Từ triển vọng này, khó có thể cho rằng con người lại có thể già đi. Yếu ớt và bất lực như một đứa trẻ sơ sinh ra đời mà đã được bảo vệ tuyệt vời chống lại những tàn phá của thời gian. Nếu một trẻ sơ sinh có thể bảo vệ được trạng thái miễn dịch gần như bất khả xâm phạm thì tất cả chúng ta đều có thể sống tối thiểu là hai trăm năm theo ước tính của các nhà sinh lý học.