Điều mà các nhà thông thái cổ đại gọi là Bản thể có thể định nghĩa được theo cách nói của tâm lý học hiện đại là một chuỗi liên tục của nhận thức, và trạng thái được nhận biết như ý thức đồng nhất, là trạng thái mà nhận thức được hoàn thiện – con người nhận biết được toàn bộ chuỗi nhận thức và trạng thái của chính mình, không có những mặt nạ ngụy trang, những ảo giác, những lỗ hỏng, những mảnh vỡ.
Bởi chúng ta không duy trì tính liên tục của nhận thức, nếu toàn bộ chúng ta đều rơi vào những lỗ hỏng theo kiểu này hoặc kiểu kia. Nhiều phạm vi rộng lớn về sự sống thể xác đều không được chúng ta kiểm soát, dẫn đến bệnh tật, lão hóa và chết. Nhưng điều này chỉ xảy ra khi nhận thức của chúng ta trở nên bị phân đoạn. Trong một loạt thí nghiệm nổi tiếng tại bệnh viện Menniger vào đầu những năm 1970, một chuyên gia tinh thần nổi tiếng đến từ Ấn Độ, ông Swami Rama, đã chứng minh khả năng làm tăng nhịp tim theo ý muốn, từ 70 lên 300, một tốc độ quá xa so với bình thường. Điều cốt tử ở đây là nhịp tim của ông đã trở thành một rung động không còn bơm máu theo nhịp tim bình thường nữa. Ở một người bình thường thì rung động tim có thể gây suy tim và những vấn đề nghiêm trọng khác, kể cả tử vong. Những sự cố như vậy đã gây đau khổ cho hàng ngàn người mất cảnh giác mỗi năm.
Song với ông Swami Rama thì chẳng hề hấn gì với sự cố tim này, bởi nó đã chịu sự kiểm soát trực tiếp của nhận thức của ông. Điều này hàm ý rằng, một người bị chết trong vài phút do nhịp tim bình thường đột ngột ngừng đập (do các chứng loạn nhịp, rung tim, và nhịp tim nhanh) người này thực sự đã bị bất tỉnh. Trong thế giới quan duy vật của chúng ta, chúng ta xác định tình trạng bất tỉnh này ở cơ tim, khi nói rằng các tín hiệu điện hóa phối hợp nhịp tim khỏe mạnh đã bị rối loạn. Thay vì phối hợp những co thắt riêng lẻ trở lại bình thường, nhịp tim đều thì hàng tỷ tế bào tim đã rơi vào hỗn loạn, những cơn co cơ riêng lẻ làm cho tim giống như một cái bao đựng rắn đang quằn quại.
Song cảnh tượng hãi hùng này, mà mọi bác sĩ tim đều sợ chỉ là thứ yếu; mất nhận thức trong số các tế bào tim là điều quan trọng. Sự mất nhận thức này không phải cục bộ mà là tổng thể. Người này đã tự mất liên lạc với các năng lực nhận thức sâu, chúng chi phối và kiểm soát tất cả các tế bào của anh ta – thật vậy, mỗi tế bào không là gì cả, nhưng năng lực nhận thức được cấu tạo thành nhiều lớp mẫu hữu hình và vô hình khác nhau.