Sự biến không gian – thời gianBây giờ thì bạn bắt đầu chìm còn sâu hơn vào không gian lượng tử. Mọi ánh sáng đều biến mất và được thay thế bằng những lỗ đen rộng. Đằng xa ngoài tầm nhìn của bạn, bạn trông thấy một ánh sáng lấp lánh cuối cùng, giống như ngôi sao xa thẳm, mờ nhạt, nhìn thấy được trong bầu trời đêm. Hãy ghi nhớ tia sáng lấp lánh đó, bởi đó là dấu vết còn lại cuối cùng của vật chất hoặc năng lượng mà bất kỳ dụng cụ khoa học nào cũng phát hiện ra được. Bóng tối tiến lại gần, và bạn đang ở một nơi, không chỉ là chỗ mà vật chất và năng lượng đã đi qua, mà không gian và thời gian cũng vậy.
Bạn đã để lại phía sau bàn tay bạn một sự biến không gian – thời gian. Giống như tất cả các sự biến không gian – thời gian, cơ thể bạn phải có một nguồn gốc nằm ngoài chiều thứ tư. Không có chuyện “trước” hoặc “sau” như vậy trong vùng này, không có khái niệm “lớn” hay “nhỏ”. Ở đây bàn tay của bạn tồn tại trước cuộc nổ vũ trụ (Big Bang) và sau sự chấm dứt của vũ trụ trong “cái tử nhiệt” của không độ tuyệt đối. Trong thực tế, những từ này là vô nghĩa, bởi bạn đã đến được tận trung tâm của vũ trụ, vùng tiền lượng tử không có chiều nào, và mọi kích cỡ. Bạn ở mọi nơi và không ở nơi nào cả.
Vậy bàn tay bạn đã ngừng tồn tại chăng? Không, bởi khi vượt qua ranh giới của chiều thứ tư, thì bạn đã không đi đâu nữa; toàn bộ khái niệm về địa điểm và thời gian không còn thích hợp nữa. Tất cả các mức nhận thức thô thiển vẫn còn có thể dùng được với bạn; bàn tay bạn vẫn tồn tại ở tất cả các mức mà bạn đã đi qua – lượng tử, hạ nguyên tử, nguyên tử, phân tử, tế bào – được kết nối bằng trí năng vô hình với nơi mà bạn thấy chính hiện nay. Mỗi mức là một lớp biến đổi, hoàn toàn khác với mức trên hay dưới nó, nhưng chỉ ở đây, nơi không có gì cả ngoài thông tin thuần túy, ý tưởng, tiềm năng sáng tạo, tất thảy các mức này được thu về nguồn gốc chung của chúng.
Bạn hãy suy nghĩ một lúc về bài tập này để tiếp thụ những bài học của nó:
Vật thể ba chiều do ngũ quan mang lại là một ảo ảnh.
Mọi hạt vật chất rắn gồm có trên 99,999% không gian rỗng.
Khoảng cách giữa hai điện tử theo tỉ lệ tương ứng cũng bằng với khoảng cách giữa hai thiên hà.
Nếu bạn đi sâu đến tận cấu trúc của vật chất và năng lượng thì bạn sẽ đến được nguồn gốc vũ trụ. Tất cả những sự biến trong không gian – thời gian đều có nguồn gốc chung bên ngoài thực tại mà chúng ta cảm nhận.