Nó cuộn xoáy vào các sóng điện khiến cho không bao giờ tạo thành cùng một mẫu trong hai lần trong suốt cuộc đời. hóa học cơ sở của nó có thể thay đổi nếu bữa trưa được ăn nhiều loại thức ăn khác nhau, hoặc nếu đột nhiên có một tâm trạng dao động. Song trí nhớ của tôi về con rắn thì không hòa tan trong biển cả đổi thay này. Những ký ức của tôi đều có thể dùng được cho người lập trình cao hơn trí nhớ, đang lặng lẽ quan sát cuộc đời tôi, đang đánh giá những trải nghiệm của tôi, luôn sẵn sàng trao đổi về những khả năng của những lựa chọn mới. Bởi người lập trình này chỉ có ý thức lựa chọn. Điều này cho thấy rõ sự thay đổi mà không bị lấn át; do đó nó thoát khỏi những hạn chế của giới hạn thời gian nảy sinh ra trong thế gian nhân quả thường tình này.
Cái “tôi” sợ rắn đã được báo cho biết rằng cái sợ ở một nơi nào đó trong quá khứ. Tất cả các phản ứng của tôi là một phần khăng khít của tính cá biệt của giới hạn thời gian và các khuynh hướng của nó. Trong chưa đầy một phần ngàn của một giây, cái sợ được lập trình trước của cái tôi đã đánh thức toán bộ chuỗi thông tin của cơ thể sinh ra các hành động của tôi. Đối với phần lớn chúng ta không có “cái tôi” nào khác là rõ ràng, bởi chúng ta không biết cách nhận biết bằng dấu hiệu lựa chọn, bằng chứng im lặng mà nhận thức không được quá khứ định rõ. Tuy nhiên một cách tinh tế, tất cả chúng ta cảm thấy rằng cái gì đó bên trong chúng ta đã không thay đổi quá nhiều, kể từ khi chúng ta còn là những đứa trẻ còn thơ dại. Khi chúng ta thức dậy vào buổi sáng, có một giây nhận thức thuần khiết trước khi hoàn cảnh cũ ập tới. Lúc đó bạn mới đúng là chính bạn, không vui không buồn, không quan trọng cũng không tầm thường, không già cũng không trẻ.
Khi tôi thức dậy vào buổi sáng, thì “cái tôi” này tự khoác vào rất nhanh cái áo choàng kinh nghiệm; trong giây lát, tôi nhớ ra, chẳng hạn mình là một bác sĩ 46 tuổi, một vợ, hai con, có một căn nhà ở ngoại vi Boston, và đến bệnh viện mất 10 phút. Đặc tính này chính là sản phẩm của biến đổi. “Cái tôi của tôi” ở ngoài biến thái, có thể thức tỉnh ở bất kể nơi nào – lúc lên 5 tuổi ở Delhi, ngửi thấy mùi thơm món ăn của bà nội nấu, lúc 80 tuổi ở Florida lắng nghe gió rung xào xạc những cành cọ.