Nếu bạn không phải người có khả năng mường tượng tốtỞ mức tinh vi nhất, mọi quá trình sinh lý được ghi lại trong cơ cấu của Tự nhiên. Nói cách khác, cái tế nhị hơn của quá trình là cái nối kết hơn vào hoạt tính cơ bản của vũ trụ. Đây là một bài tập thở đơn giản để bạn có được một kinh nghiệm đặc biệt sinh động về hiện tượng này.
Bạn hãy ngồi thoải mái trên chiếc ghế, mắt nhắm lại. Nhẹ nhàng và từ từ hít vào qua mũi, và tưởng tượng như bạn đang kéo không khí từ một điểm xa vô tận về. Bạn hãy cảm nhận không khí từ rìa vũ trụ đang nhẹ nhàng đến với bạn, mát mẻ tràn ngập cơ thể bạn.
Bây giờ bạn lại từ từ, và thoải mái thở ra, đẩy mọi nguyên tử không khí về nguồn xa vô tận của nó. Điều đó có thể giúp bạn, nếu bạn mường tượng có một sợi chỉ kéo dài từ bạn đến những tầm xa của vũ trụ; hoặc bạn có thể mường tượng một ngôi sao đang lơ lửng ở phía trước bạn đang tỏa ánh sáng đến nơi xa vô tận – trong cả hai trường hợp này, bạn hãy hình dung sợi chỉ hoặc ngôi sao kia là nguồn không khí của bạn. Nếu bạn không phải người có khả năng mường tượng tốt, thì cũng đừng lo lắng chỉ cần bạn tĩnh tâm khi thở. Kỹ thuật nào mà bạn sử dụng cũng đều với mục đích để cảm nhận hơi thở đều từ trường lượng tử đến với bạn, mà ở mức khó thấy cũng thực sự đang diễn ra. Việc tái xác lập ký ức về mối quan hệ của bạn với trường lượng tử sẽ đánh thức được ký ức về sự đổi mới, phục hồi trong cơ thể bạn.
Sau khi đã nhận biết được rằng cơ thể của mình không phải là một tác phẩm điêu khắc biệt lập trong không gian và thời gian, thì bạn hãy xác định lại chính mình bằng cách tự lặp lại trong đầu những câu khẳng định sau đây:
Tôi có thể sử dụng sức mạnh của nhận thức để nghiệm thấy được rằng một cơ thể là:
Lưu thể chứ không phải thế rắn.
Linh hoạt chứ không phải cứng nhắc.
Lượng tử chứ không phải vật chất.
Động chứ không phải tĩnh.
Gồm thông tin và năng lượng chứ không phải những phản ứng hóa học ngẫu nhiên.
Một mạng trí năng chứ không phải một cỗ máy vô hồn.
Tươi trẻ và không ngừng đổi mới chứ không phải entropi và lão hóa.
Bất diệt chứ không phải trong khuôn khổ thời gian.
Một tập hợp các câu khẳng định khác xác định lại khá hơn:
Tôi không phải những nguyên tử của mình, chúng đến rồi đi.
Tôi không phải những ý nghĩ của mình, chúng đến rồi đi.