Lấp lỗ hổng lạiVượt mức lượng tử, cơ thể bạn tồn tại như một thể sáng tạo thuần túy, một tiến trình thành nhiều lớp do trí năng kiểm soát.
Bây giờ hãy quan sát bàn tay của bạn với cách hiểu mới – đó là điểm xuất phát cho bước nhảy nhanh vào vũ điệu của cuộc đời, ở đây các vũ công sẽ biến mất nếu bạn đến quá gần, và tiếng nhạc sẽ yếu dần vào tĩnh lặng của vĩnh cửu. Vũ điệu đó là bất tận, và vũ điệu đó là bạn.
Do bạn đã đạt tới mức không gian lượng tử dưới mọi tồn tại vật chất, nên tôi muốn bạn được dễ chịu hơn ở đó. Thường thì chúng ta nghĩ rằng không gian là lạnh và rỗng, nhưng không gian lượng tử thì đầy ắp – đó là sự liên tục kết nối mọi vật trong vũ trụ. Khi trường lượng tử hoạt động, nó làm không gian – thời gian; khi tĩnh lặng, chỉ có không gian lượng tử. Nhưng điều này không có nghĩa là trong trường lượng tử có nhiều lỗ hổng tăng lên sự biến – hãy hình dung Trái đất được bao quanh bằng nhiều đường lực từ trường phát ra từ các cực từ trường bắc và nam. Tất cả các nam châm riêng rẽ trên hành tinh này đều tham gia vào trường này. Chúng đều nhỏ, tách rời những chỗ nhô lên của từ tính, mà ngay cả một nam châm không ở gần ngay bên bạn thi từ trường vẫn bao quanh bạn. Một nam châm hình móng ngựa là một chỗ nhô lên cục bộ của trường này (một sự biến không gian – thời gian), trong khi các tuyến từ tính bao quanh Trái đất đều là sự hiện diện không cục bộ và không nhìn thấy. Cả hai được kết nối lại như những dạng của một trường năng lượng cơ bản.
Vì cơ thể bạn phát ra các tần số điện từ nên bạn chỉ là một biểu hiện khác của cùng từ trường đó. Những nhịp đập của các tín hiệu thần kinh chạy nhanh dọc theo các chi của bạn, điện tích do các tế bào tim của bạn phát ra, và điện trường yếu ớt bao quanh bộ não của bạn đã hoàn toàn chứng tỏ rằng bạn không rời khỏi bất kỳ dạng năng lượng nào trong vũ trụ. Bất kỳ hiện tượng tách biệt bề ngoài nào cũng chỉ là sản phẩm của sự hạn chế ở các giác quan của bạn, chúng đã không làm cho hòa hợp với các dạng năng lượng này.
Hãy hình dung có hai ngọn nến cắm cách nhau khoảng 0,9m trên bàn trước mặt bạn. Với mắt bạn nhìn thì chúng trông như tách biệt và độc lập, song ánh sáng chúng gộp lại tỏa khắp phòng với những quang tử; toàn bộ khoảng không giữa chúng được lấp đầy ánh sáng, và vì vậy không có sự tách biệt thực ở mức lượng tử.