Tiến trình sự sống trong đời người là sinh – lão – bệnh – tử. Biểu hiện của lão suy là mắt mờ, chân chậm, tai nghễnh ngãng v.v… có nghĩa khi đã ở tuổi “về già” thì ít thấy một quãng đời sống vui, sống khỏe, sống có ích như chúng ta vẫn mong muốn khi chúc sức khỏe những người cao tuổi.
Nghĩ về chữ “lão” như vậy ắt kéo theo chữ “bệnh”, lại một giai đoạn nữa trong đời thật đáng sợ, và đáng sợ hơn cả khi giai đoạn bệnh đó sẽ kết thúc với lưỡi hái của Tử thần. Phần lớn chúng ta cho rằng lão – bệnh – tử là không thể tránh được. Đó là quan niệm “kiểu tư duy cũ”, song với nhận thức khoa học đúng đắn về mối quan hệ giữa nhận thức và cơ thể, về sinh hóa học, tâm lý học và những thành tựu khác của khoa học hiện đại thì kiểu “tư duy cũ” đó cần được loại bỏ và thay bằng “kiểu tư duy mới”, khẳng định có thể tìm ra thủ phạm gây lão hóa, thủ phạm dẫn tới lão suy, ngăn cản một cuộc sống trường thọ, và loại trừ chúng. Khi làm được như vậy thì chúng ta hoàn toàn có cơ sở để có được một tuổi già vui, khỏe, có ích, đẩy lùi bệnh tật.
Những tác nhân gây lão hóa được nói tới trong sách tập trung ở Phần Ba: Đánh bại entropi. Biết rõ từng tác nhân gây lão hóa là để đề ra được những biện pháp chống lại chúng. Đó là những tiền đề dẫn tới khoa học về trường thọ được trình bày ở Phần Bốn. Các Phần Một, Phần Hai và Phần Năm, ngoài những nội dung cụ thể về lão hóa, lão suy và trường thọ, còn đề cập đến nội dung trừu tượng hơn như sự chấm dứt quyền chuyên chế của các giác quan, bí ẩn của lão hóa, giá trị của khả năng thích nghi, cơ thể cơ học lượng tử, vấn đề thời gian trong tính hướng thời và tính phi thời, vấn đề tử vong v.v…
Những nhận định đánh giá của dư luận và các chuyên chế về lão khoa mà bạn đọc thấy ở đây đủ để nói lên tính khoa học của nội dung cuốn sách và trên cơ sở đó, hy vọng chúng ta có được “kiểu tư duy mới” về các vấn đề đặt ra, ngõ hầu tự thân chúng ta có được một kế hoạch cho cuộc sống vui, khỏe, có ích cho tới giai đoạn cuối cùng ngắn ngủi của cuộc đời.
Xin trân trọng giới thiệu cuốn sách bổ ích này với đông đảo bạn đọc, những người đã lớn tuổi để phục hồi những gì đáng lẽ phải làm từ thời tuổi trẻ, và những người còn trẻ để chuẩn bị tốt cho giai đoạn được gọi là “giai đoạn trường thọ” chứ không phải “giai đoạn về già”.