Hãy để cho thời gian bị choán ngập bởi công việc

Vào buổi chiều ngày thứ năm 23 tháng 5 năm 1996 tôi được chính thức bổ nhiệm làm tân chủ tịch của câu lạc bộ những con sư tử của khu thương mại của thành phố Salt Lake. Trong một nghi lễ chính thức có rất nhiều thành viên Lions tham dự cùng với các bà vợ và những người bạn đã được chọn lựa. Bữa tiệc nhân dịp này được tổ chức tại Viện Brigram ngay sát với Tòa hành chính nhà thờ LDS.
Sáng hôm sau tôi giúp đỡ người khiếm thị: Tôi đón 7 người cao tuổi từ các ngôi sao nhà và căn hộ riêng của họ trong thành phố, rồi đưa đến một nhà thờ Cơ đốc giáo đầu tiên nằm ở đại lộ 2150 Foothill ở quận Holladay. Ở đó họ được nghe những người tình nguyện đọc thơ. Đúng hẹn 2 giờ rưỡi chiều tôi lại tới đó đón và đưa họ về nhà.
Trong khi đưa đón họ tôi đã có dịp quen với từng người trong số họ. Tôi đã hỏi họ câu hỏi: “Theo ông điều gì đã giúp các ông sống thanh thản lúc tuổi già!” Những câu trả lời sau đây sẽ làm rõ thêm câu hỏi trên. Tôi thật khâm phục tính thống nhất và độc đáo mà nhiều người trong số họ, nhưng lại chỉ nói lời cảm ơn bằng miệng vì những gì họ đã cho phép tôi viết về họ.
John Mativietes, 81 tuổi đã trải qua một số trận đánh ác liệt trong thế chiến thứ 2, nhưng về nhà ở Utah bình an vô sự và bắt đầu làm việc ở mỏ, ít lâu sau ông đã gặp một tai nạn bất ngờ trong hầm mỏ: ông đã bị mù và mất cánh tay trái từ khuỷu trở xuống. Ông tiếp tục sống có nghị lực theo cách riêng mặc cho định mệnh từ trên rơi vào mình. Ông rất dí dởm có duyên làm cho nhóm người bạn khiếm thị kia cũng hết sức ngợi khen. Tôi không phát hiện được những biểu hiện giận dữ, cay đắng hay tuyệt vọng ở nơi ông, mặc dù ông đã phải trải qua những trở ngại đó. Cho nên khi tôi đưa ông đến nhà thờ tôi có hỏi: “Ông John ạ, điều gì đã làm cho ông thấy yêu đời và dí dỏm thế, bỏ qua cả những mất mát cho bản thân”.
Ông đáp: “Thế này, bạn trẻ ạ. Khi tôi nằm ở bệnh viện vài tháng, biết mình mất cánh tay và bị mù, tôi bắt đầu nghĩ ngợi. Tôi tự hỏi mình: “Này anh bạn John, liệu anh cứ sống trọn đời với việc than thân trách phận sao! Anh có thể giận dỗi với Chúa và cái thế giới chung quanh anh, ghét bỏ mọi thứ mãi mãi, thậm chí anh có thể kết thúc đời mình ngay sáng mai và thế là mọi đau khổ sẽ chấm dứt!”. Nhưng mọi suy nghĩ vẩn vơ trong đầu và phân tích từ mọi gốc độ bi quan đều đã qua đi, tôi quyết định tìm ra một cách sống tốt hơn.