Không có một đáp ứng duy nhất cho mọi người, hoặc thậm chí cho cùng một người ở hai thời điểm khác nhau. Các tín hiệu đau là những dữ liệu thô có thể được chuyển thành nhiều mục đích. Những môn điền kinh phải ráng sức cao, như chạy cự li dài chẳng hạn, bắt buộc một vận động viên điền kinh phải đau mới thể hiện như dấu hiệu thành tích (không đau là chưa gặt hái được gì) nhưng cũng cái đau đó xảy ra trong hoàn cảnh khác thì chẳng được mong đợi chút nào. Các vận động viên điền kinh khâm phục một huấn luyện viên biết đẩy họ tới những giới hạn có thể, song cùng cách đó trong trại huấn luyện lính thủy mới tuyển thì rất có thể họ lại không được ưa.
Y học vừa mới bắt đầu sử dụng mối quan hệ tinh thần – thể xác để chữa – cắt cơn đau là một ví dụ. Bằng cách cho dùng một giả dược thì 30 phần trăm bệnh nhân thấy cũng giảm đau như dùng thuốc giảm đau thật. Song thì hiệu ứng tinh thần – thể xác có tính chất thiên nhiều hơn về thuyết coi con người là một thể thống nhất. Cũng viên thuốc giả đó có thể dùng để trị đau, làm ngưng tiết quá mức dịch vị ở những bệnh nhân bị loét, để hạ huyết áp hoặc để chống chọi với khối u. (Tất cả những phản ứng phụ trách trong hóa trị, trong đó có việc rụng tóc và buồn nôn, đều có thể giảm bằng cách nào cho bệnh nhân ung thư một viên đường và khẳng định đó là thuốc trị ung thư mạnh, và đã từng có những trường hợp tiêm dung dịch muối vô trùng đã thực sự làm thuyên giảm ung thứ ác tính nặng).
Vì cùng một viên thuốc trơ có thể dẫn tới nhiều phản ứng lại hoàn toàn khác nhau, chúng ta cần phải kết luận là cơ thể có thể tạo ra bất kỳ phản ứng hóa sinh nào một khi ý thức đã được truyền cho ám thị thích hợp. Bản thân viên thuốc là vô nghĩa; sức mạnh tạo ra được hiệu lực của giả dược là sức mạnh riêng của ám thị. Sau đó ám thị này được chuyển thành ý định tự chữa bệnh của cơ thể. Vậy thì tại sao không bỏ qua cách dùng viên đường một cách dối trá để đi thẳng đến ý định đó? Nếu chúng ta có thể tạo ra được ý định một cách hiệu quả mà không làm cho già đi thì chắc cơ thể cũng sẽ tự động thực hiện thôi.
Chúng ta có bằng chứng cực kì thú vị chứng minh được rằng một khả năng như vậy là có thật. Một trong những bệnh khủng khiếp nhất của tuổi già là bệnh liệt rung (Parkinson), một rối loạn thần kinh gây ra những cử động không thể kiểm soát được của cơ và làm chậm lại rõ ràng những cử động của cơ thể như đi lại, để rồi cuối cùng cơ thể cứng đơ tới mức bệnh nhân không thể nhúc nhích được.