Kiến thức là một năng lực sử dụng rất hiệu lực của trí tuệ dẫn tới những thay đổi rất tích cực trong cơ thể. Những cảm nhận về yêu, ghét, vui sướng và phát nôn, kích thích cơ thể theo các hướng cực kỳ khác nhau. Nói tóm lại là cơ thể chúng ta là những kết quả vật chất của tất cả những cách hiểu mà chúng ta đã được học hỏi để thực hiện kể từ khi mới được sinh ra.
Một số bệnh nhân được cấy ghép cho biết có một cảm nhận kỳ lạ sau khi nhận được một quả thận, là gan hoặc trái tim hiến tặng. Không biết ai là người đã cho cơ quan, song chúng bắt đầu góp phần vào ký ức của người đó. Khi các mô của người này được cấy cho người kia thì những liên tưởng đã thuộc về người kia bắt đầu xuất hiện. Có một trường hợp một người phụ nữ tỉnh lại sau khi được ghép tim lại thèm bia và thịt gà McMuggets; bà ta đã rất ngạc nhiên vì trước kia bà ta chưa hề thích hai thứ đó. Sau khi người phụ nữ này bắt đầu có những giấc mơ khó hiểu, mà trong đó bà ta thấy một anh thanh niên tên là Timmy đến với bà, thì bà đã theo dõi và phát hiện được người cho bà quả tim mới là nạn nhân của một tai nạn giao thông gây tử vong; khi bà ta tiếp xúc với gia đình nạn nhân thì hóa ra nạn nhân là một thanh niên có tên là Timmy. Rồi bà này lại sửng sốt khi phát hiện rằng cậu này thích uống bia và bị chết trên đường từ nhà hàng McDonald về nhà.
Thay vì cố tìm một cách giải thích siêu tự nhiên cho những việc bất ngờ như vậy, thì người ta lại có thể thấy chúng như sự khẳng định rằng cơ thể chúng ta được tạo ra bởi những trải nghiệm đã được biến đổi thành sự biểu hiện vật chất. Vì trải nghiệm là một điều gì đó mà chúng ta thu nhận, nên tế bào của chúng ta đã được truyền dẫn bằng những ký ức của chúng ta; như vậy, nhận những tế bào của người khác là đồng thời nhận cả ký ức của họ.
Tế bào của bạn không ngừng gia công điều trải nghiệm và chuyển hóa nó theo quan điểm riêng của bạn. Bạn không chỉ rót những dữ liệu thô qua mắt và tai rồi ghi dấu ấn nhận xét, xét đoán lên đó. Thực tế bạn đổi thành cách hiểu như bạn tiếp thu nó. Có người phiền não vì mất việc làm đã gây cho sự buồn chán đó tỏa khắp nơi trong cơ thể mình – khả năng sản xuất chất trung gian hóa học dẫn truyền thần kinh bị suy yếu đi, các mức nội tiết tố giảm xuống, chu kỳ ngủ bị gián đoạn, các thụ thể peptid trên bề mặt các tế bào da bị méo mó, và ngay cả nước mắt của người đó cũng có những dấu vết hóa chất khác hơn nước mắt của niềm vui.