Tập hợp những thông tin và năng lượng mà chúng ta gán cho cây cối, các vì sao, núi non, biển cả cũng có thể được gọi là những ý nghĩ của Tự nhiên, nhưng về một khía cạnh quan trọng thì những ý nghĩ của chúng ta có khác. Tự nhiên gắn chặt với những tư tưởng của nó một khi mẫu hình của chúng đã được cố định; các vật như các ngôi sao, cây cối diễn biến theo một chu kỳ sinh trưởng tự động qua các giai đoạn sinh, phát triển, phân hủy – và tan biến.
Song chúng ta thì không gắn chặt vào chu kỳ sống của mình; do hiểu biết mà chúng ta tham gia vào mỗi phản ứng diễn ra bên trong chúng ta. Vấn đề sẽ nảy sinh khi chúng ta không có trách nhiệm về những gì chúng ta đang làm. Trong cuốn sách Vũ trụ toàn ký của mình, Michel Talbot đã đưa ra một so sánh rất hay với Vua Midas: Vì mọi thứ ông đụng vào đều biến thành vàng nên Midas không bao giờ có thể biết được cấu trúc đích thực của bất cứ vật gì. Nước, lúa, mì, thịt, hoặc lông vũ, tất thảy đều biến ngay thành thứ kim loại cứng đó khi ông đụng tay vào chúng. Cùng một ý như vậy, vì ý thức của chúng ta đã biến trường lượng tử thành cái thực tại vật chất thông thường nên chúng ta không thể nào biết được cấu trúc đích thực của chính cái thực tại lượng tử đó qua năm giác quan của chúng ta, hoặc bằng cách suy nghĩ về nó, vì một suy nghĩ cũng có thể biến đổi cả một trường – tạo ra khả năng chân không tuyệt đối và hình thành sự biến không gian – thời gian đặc trưng.
Cái mà bạn gọi là cơ thể của bạn cũng là một sự biến không gian – thời gian đặc trưng, và do trải nghiệm về tính vật chất của nó mà bạn đã không hiểu được, không thấy được cái sờ của Midas làm biến đổi cái tiềm năng hoàn toàn trừu tượng thành một vật rắn. Nếu bạn không nhận thức được ý thức thì bạn sẽ không thể hiểu được chính bạn trong hành động biến đổi.
Cảm nhận là một hiện tượng thông thái.
Sức mạnh của ý thức sẽ không tạo ra được một khác biệt nào trong đời sống của chúng ta nếu như Tự nhiên lại trang bị cho tất cả chúng ta bằng những đáp lại tương tự để trải nghiệm. Thì rõ ràng là điều này đã không xảy ra; không có chuyện hai người lại chia sẻ cùng cảm nhận như nhau về bất cứ vật gì. Khuôn mặt của người bạn yêu dấu có thể là khuôn mặt của kẻ thù độc ác nhất của tôi; thức ăn mà bạn ao ước, thèm thuồng có thể làm cho tôi buồn nôn. Những đáp lại này tự mình phải được học hỏi, đó là cội nguồn của những khác biệt phát sinh.