Biết cách không để bị lão hóaHàng trăm cuốn sách đã được viết về quá trình lão hóa dựa trên giả định rằng sự già đi là điều gì đó đang diễn ra với mọi người. Song ngày nay chúng ta xét thấy rằng đó là cái đúng mà hoàn cảnh xã hội đã dạy cơ thể chúng ta phải thực hiện. Đây là một phân biệt cực kỳ quan trọng. Nếu sự lão hóa là điều gì đó đang xảy ra với bạn, vậy thì về cơ bản bạn là nạn nhân; nhưng nếu sự lão hóa là điều gì đó mà bạn đã học được, thì bạn có khả năng gạt bỏ thái độ đang làm cho bạn già đi, hãy chấp nhận và làm theo những niềm tin mới, và để được hướng dẫn tới những cơ hội mới.
Có một cách ngôn nổi tiếng do Norman Cousins quá cố nói ra “Niềm tin tạo ra sinh học”. Nói về sự lão hóa thì không còn câu nói nào đúng hơn nữa. Điều chúng ta chắc chắn nhận được là cơ thể kiệt sức cùng thời gian, đi kèm với những niềm tin sâu xa rằng định mệnh bắt chúng ta phải già đi và chết, đã tạo ra hiện tượng sinh học mà chúng ta gọi là sự lão hóa. Sự sống là nhận thức trong hành động. Bất chấp hàng ngàn giờ của các cuốn băng cũ từ lập trình những phản ứng lại chúng ta, chúng ta vẫn tiếp tục sống bởi nhận thức tìm thấy những con đường mới để lưu thông. Mặt tích cực của nhận thức – khả năng chữa khỏi bệnh của nó – vẫn luôn có giá trị.
Biết cách không để bị lão hóa
Mối liên kết giữa Niềm tin và Sinh học
Mặc dù nhận thức có thể được lập trình theo hàng ngàn cách, song thuyết phục nhất là những cách mà chúng ta gọi là niềm tin. Niềm tin là điều gì mà bạn giữ chặt lấy, vì bạn nghĩ là nó đúng. Nhưng không giống như một ý nghĩ tích cực tạo ra các từ hoặc hình ảnh trong đầu bạn, niềm tin nói chung là thầm lặng. Một người mắc chứng sợ chỗ kín chẳng cần phải nghĩ cũng cứ nói “Phòng này quá nhỏ” hoặc “Có quá nhiều người trong đám đông này”. Bị đặt vào một phòng nhỏ và đông người, cơ thể người này tự động phản ứng lại. Ở một nơi nào đó trong nhận thức của người này có ẩn náu một niềm tin khiến sinh ra các triệu chứng sợ hãi cho cơ thể mà không cần phải nghĩ đến nó. Dòng adrenalin làm cho tim anh ta đập mạnh, lòng bàn tay đẫm mồ hơi, hơi thở hổn hển, và hoa mắt chóng mặt, được gây ra ở mức sâu hơn so với trí óc suy nghĩ. Những người bị chứng hay sợ đã cố gắng một cách tuyệt vọng khi cố dùng những ý nghĩ để dẹp tan nổi sợ hãi của mình mà chẳng có kết quả.