Thiền định

Đây là một trải nghiệm sâu thẳm của cá nhân. Trong trạng thái nhận thức phi thời gian hoặc siêu nghiệm, bạn sẽ cảm thấy trạng thái đầy đủ. Thay vì biến đổi, mất mát và phân hủy, là sự bền vững và đáp ứng. Bạn sẽ cảm thấy khắp nơi là vô tận. Khi trải nghiệm này trở thành một thực tế thì những sợ hãi gắn liền với thay đổi sẽ biến mất. Việc phân nhỏ cái vĩnh cửu thành giây, giờ, ngày và năm trở thành thứ yếu, và sự hoàn hảo của mỗi khoảnh khắc trở nên chính yếu.
Thiền định hiện đã thâm nhập vào trào lưu kinh nghiệm của văn hóa phương Tây, các nhà nghiên cứu đã áp dụng những phép đo lường khoa học đối với trải nghiệm chủ quan về sự tĩnh lặng, sự trọn vẹn và tính vĩnh cửu. Họ đã khám phá thấy trạng thái sinh lí của người thiền định trải qua những thay đổi rõ ràng theo hướng thực hiện chức năng có hiệu quả hơn. Hàng trăm phát hiện riêng lẻ cho thấy nhịp thở chậm lại, giảm tiêu thụ oxy, tốc độ chuyển hóa giảm xuống. Về mặt lão hóa thì kết luận đáng chú ý nhất là sự mất cân bằng hoocmon được kết hợp với stress – điều làm tăng nhanh quá trình lão hóa – bị đảo ngược. Điều này sẽ làm chậm lại hoặc thậm chí đảo ngược quá trình lão hóa như đã thấy ở những số đo những thay đổi sinh học khác nhau gắn với giai đoạn tuổi mỗi ngày mỗi già. Từ kinh nghiệm của bản thân tôi khi nghiên cứu những người thực hiện phép thiền định thì thấy người nào theo đuổi cách đó lâu dài có thể sẽ có một tuổi sinh học trẻ hơn từ 5 đến 12 năm so với tuổi theo thứ tự thời gian.
Khía cạnh hấp dẫn nhất của nghiên cứu này, hiện đang tiếp tục thực hiện trên hai thập niên, là quá trình sinh học của sự lão hóa mà bản thân nó không cần phải được tác động gì đến cả; những kết quả theo ý muốn có thể đạt được chỉ có thông qua nhận thức. Nói cách khác,thiền định làm thay đổi cơ cấu tham khảo vốn mang lại cho con người sự trải nghiệm về thời gian. Ở một mức lượng tử nhất định các sự biến vật chất trong không gian – thời gian, như nhịp tim và các mức hoocmon, có thể bị ảnh hưởng thường bằng cách đưa tâm trí đến một thực tại mà ở đó thời gian không có ảnh hưởng gì lớn cả. Mô hình tư duy mới này cho chúng ta thấy rằng thời gian có nhiều mức và tất cả đều có hiệu lực đối với chúng ta, trong mỗi ý thức của chính bản thân chúng ta.

Thời gian và mối liên hệ tinh thần – thể xác

Nếu bạn có thể tự thoát ra khỏi những hình ảnh này, cố không làm sống lại quá khứ cũng không kiểm soát tương lai, thì không gian sẽ được mở ra cho một trải nghiệm hoàn toàn mới – đó là trải nghiệm về thể xác trẻ mãi, và tâm hồn vĩnh cửu.
Con người có thể đồng cảm với thực tại mà không bị giới hạn thời gian là điều cực kỳ quan trọng; mặc khác không có lối thoát đối với tình trạng suy nhược mà thời gian chắc chắn sẽ mang lại. bạn có thể bắt gặp một ý niệm lờ mờ về tính phi thời gian bằng một bài tập đơn giản về tinh thần – thể xác: chọn một thời điểm trong ngày khi bạn cảm thấy được bớt căng thẳng và không bị sức ép. Hãy ngồi yên lặng vào một chiếc ghế thoải mái, và cởi đồng hồ đeo tay ra, đặt nó bên cạnh sao cho bạn có thể dễ dàng xem giờ mà không cần phải cầm nó lên hoặc xoay đầu quá nhiều. Bây giờ bạn hãy nhắm mắt lại và “nhìn thấy” hơi thở. Hãy để cho sự tập trung tư tưởng của bạn đang dâng lên và hạ xuống theo mỗi nhịp thở. Sau một hoặc hai phút, bạn sẽ thấy có sự ấm áp, thư giãn tỏa khắp các cơ thể bạn.
Khi bạn cảm thấy tâm đã thật ổn định và lắng dịu thì từ từ mở mắt ra, và khẽ liếc nhìn cây kim giây của chiếc đồng hồ của bạn. Cây kim đang làm gì? Tùy theo cách làm bớt căng thẳng của bạn mà cây kim giây sẽ chạy theo những cách khác nhau. Đối với một số người thì nó đã dừng lại hoàn toàn, và hiệu ứng này sẽ kéo dài, ở bất kể vị trí nào, từ một đến ba giây. Đối với người khác thì cây kim sẽ ngập ngừng độ nửa giây rồi chạy lại bình thường. Còn đối với một số người khác nữa sẽ thấy cây kim giây đang chạy, nhưng thấy chậm hơn bình thường. Nếu bạn không thử làm thí nghiệm này, thì điều đó tưởng chừng như không thể xảy ra, nhưng một khi bạn đã có kinh nghiệm thấy chiếc đồng hồ dừng lại, thì bạn sẽ chẳng bao giờ còn ngờ vực nữa về ý kiến nói rằng thời gian là một sản phẩm của nhận thức. Thời gian duy nhất hiện hữu là thời gian mà bạn nhận thấy.
Bạn có thể học được cách đưa nhận thức của mình vào vùng phi thời gian theo ý muốn – thiền định là kỹ thuật cổ điển để điều khiển trải nghiệm này. Trong thiền định, đầu óc linh lợi được đưa về cội nguồn của nó; giống như thế giới luôn biến động này phải có một cội nguồn nằm ngoài sự biến động đó, đầu óc của bạn, tâm trí của bạn, với mọi hoạt động không ngừng nghỉ của nó, nảy sinh từ trạng thái nhận thức bên ngoài tư duy, cảm giác, xúc cảm, ước muốn và trí nhớ.

Quá khứ và tương lai ở đâu?

Loại thao tác này là cái mà vật lý lượng tử khám phá về những sự kiện cơ bản nhất của không gian – thời gian trong Tự nhiên. Khi trao đổi các trạng thái năng lượng, hai hạt có thể chuyển động lùi trong thời gian cũng dễ dàng như chuyển động tới; các sự việc đã xảy ra trong quá khứ có thể thay đổi được bằng những kết quả của nghị lực trong tương lai. Toàn bộ khái niệm về thời gian như một mũi tên chỉ bắn về phía trước đã bị gẫy vụn trong các hình học phức tạp của không gian lượng tử, nơi mà các dãy và vòng đa chiều đưa thời gian về mọi hướng và thậm chí đến một chỗ tạm dừng lại.
Cái tuyệt đối duy nhất còn lại với chúng ta là cái phi thời gian, bởi bây giờ ta đã nhận ra rằng toàn thể vũ trụ của chúng ta chỉ là một sự việc bất ngờ nảy sinh từ một thực tại lớn hơn. Cái mà chúng ta cảm thấy bằng trực giác là giây, phút, giờ, ngày và năm là những mẩu nhỏ cắt ra của cái thực tại lớn hơn này. Bạn là người cảm nhận có nhiệm vụ phải cắt nhỏ cái phi thời gian đó bằng bất kỳ cách nào mà bạn thích; nhận thức của bạn tạo ra thời gian mà bạn trải nghiệm. Người nào mà cảm nhận thời gian như một thứ hàng hiếm rằng đang trôi qua không ngừng, đang tạo ra một thực tại riêng thì hoàn toàn khác với người nào mà cảm thấy rằng mình có trọn vẹn thời gian trong vũ trụ. Một ngày của bạn có bị nhiều áp lực của thời gian không? Bạn có bị những triệu chứng hoảng sợ, nghẹt thở của “bệnh thời gian” khiến cho nhịp tim nhanh hoặc bất thường, tiêu hóa bị rối loạn, mất ngủ, và huyết áp cao? Những khác biệt cá nhân này thể hiện việc bạn cảm nhận thay đổi như thế nào, bởi việc cảm nhận thay đổi tạo ra sự trải nghiệm của chúng ta về thời gian.
Khi bạn chú tâm về quá khứ hoặc tương lai, thì có nghĩa là bạn đang ở trong trường thời gian, đang tạo nên sự lão hóa. Một vị sư phụ người Ấn Độ trông trẻ hơn đối với tuổi của ông rất nhiều, đã giải thích điều này là “Phần lớn người ta dành đời mình cho quá khứ hoặc tương lai, còn đời tôi thì chủ yếu được tập trung vào hiện tại”. Khi một cuộc đời được tập trung vào hiện tại, thì đó là thực tế nhất, bởi quá khứ và tương lai không tác động gì được lên nó. Vậy vào lúc này đây, thì quá khứ và tương lai ở đâu? Không nơi nào cả. Chỉ có thời gian hiện tại tồn tại; quá khứ và tương lai là những hình ảnh hiện ra trong óc con người.

Thời gian không tuyệt đối

Thực tại cơ bản của mọi vật là vĩnh cửu, và điều mà chúng ta gọi là thời gian thì ra là vĩnh cửu được định lượng. Mặc dù các tế bào của chúng ta và toàn bộ thế giới vật chất là một biểu hiện của sự biến đổi không ngừng, song có nhiều thực tại hơn là quá trình. Vũ trụ được sinh ra và đang phát triển. Khi nó được sinh ra thì thời gian không ngừng hình thành. Trước khoảnh khắc của cuộc nổ lớn vũ trụ (Big Bang) thì thời gian và không gian không tồn tại như chúng ta đã biết, Có lẽ một đầu óc biết phải trái thì không thích hợp đặt những câu hỏi như “Trước thời gian là cái gì?” và “Có cái gì lớn hơn không gian?”. Ngay cả Einstein khi còn là nhà vật lý học trẻ tuổi lần đầu tiên tìm ra nguyên lý lượng tử cũng bám chặt lấy khái niệm cũ do Newton đưa ra là vũ trụ tồn tại ở một trạng thái ổn định – thời gian và không gian là những hằng số vĩnh cửu, không hề được sinh ra và cũng không hề được chết đi.
Cách diễn tả theo quan điểm thực tại ở trạng thái ổn định hiện vẫn còn được một trong năm giác quan của chúng ta giữ lại. Bạn không thể nhìn thấy hoặc cảm thấy thời gian chạy qua nhanh hơn hoặc chậm lại, ngay cả khi Einstein đã chứng minh rằng thời gian đã diễn ra như vậy; bạn không thể thấy thời gian nở hay co lại, tuy nhiên điều này cũng là một phần của nhịp điệu vũ trụ. Để đi được xa hơn, để hình dung được các vùng vô tận đó, nơi sinh ra thời gian và không gian, thì cân phải có một thay đổi căn bản về nhận thức. Sự thay đổi đó được áp đặt lên chúng ta vì vũ trụ đã có một cái gì như là nguồn gốc phi thời gian – và điều đó được coi là đúng đối vối chúng ta.
Bạn tự cảm nhận như đang tồn tại trong thời gian vì cơ thể bạn bao gồm sự thay đổi; để thay đổi, ta phải có một dòng hoặc một chuỗi. Trong chuỗi này có cái trước và cái sau – trước hơi thở này là hơi thở sau cùng, sau nhịp tim này sẽ là nhịp tim kế tiếp. Nhưng về mặt lý thuyết, nếu bạn có thời gian và thiết bị thì bạn có thể lập một EKG (điện tâm đồ) với toàn bộ các nhịp tim mà một người nào đó đã có trong cả cuộc đời, và khi có trong tay bản in kết quả thì bạn sẽ có quá khứ, hiện tại và tương lai được giữ lại ở một chỗ. Bạn có thể xem bản in theo cách lộn ngược hoặc ngược lại; bạn có thể gập đôi bản in để cho 2 nhịp tim cuối và đầu ở sát cạnh nhau.

Tất cả chúng ta đều có liên hệ tới các mẫu trí năng chi phối vũ trụ

Tự coi chúng ta là tách biệt tức là chúng ta tạo ra sự lộn xộn giữa chính chúng ta và những vật “ngoài kia”. Chúng ta đánh nhau, xung đột với những người khác và phá hủy môi trường. Cái chết, trạng thái tách biệt cuối cùng, hiện ra lờ mờ như một ẩn số đáng sợ; chính cái viễn cảnh rất biến đổi là một phần của cuộc sống, đã tạo ra nỗi khiếp sợ không kể xiết, bởi nó bao hàm cả sự mất mát, tổn thất.
Sự sợ hãi không thể tránh khỏi kéo theo bạo lực. Do tách biệt người, các vật và các sự kiện khác, nên chúng ta muốn bắt buộc chúng làm những gì chúng ta muốn. Trong hài hòa thì không có bạo lực. Thay vì gắng sức một cách vô ích để kiểm soát cái không thể kiểm soát được, thì người trong hòa hợp học được cách chấp nhận, không phải vì anh ta đã phản đối, mà vì hiện có hòa thuận và phục tùng kỷ luật trong bản thân anh ta và cơ thể mở rộng của anh ta. Nhà thông thái J.Krishnamurti ở thời nay đã bước qua tuổi 90 mà vẫn còn tỉnh táo tuyệt vời, lịch duyệt, sinh khí không hề sút giảm. Tôi nhớ đã trông thấy ông nhảy lên cầu thang đi về phía bục giảng khi ông 85 tuổi, và tôi thực sự xúc động khi một người phụ nữ đã từng biết ông nhiều năm, nói với tôi “Tôi đã học được một điều về ông ấy, là không bao giờ ông ấy tỏ ra quá khích cả”.
Thế giới quan lượng tử không phải thế giới quan tinh thần, tôn giáo thể hiện ở các phương trình và các định đề của nó, nhưng Einstein và các đồng sự của ông lại đã kết hợp với nhau bằng lòng kính trọng thần bí dành cho những khám phá của họ. Niels Bohr đã so sánh diện mạo vật chất của làn sóng đến trí tuệ của vũ trụ; Erwin Schrodinger cho tới lúc chấm dứt cuộc đời vẫn tin rằng vũ trụ tự thân là một tinht hần sống (lập lại ý kiến Isac Newton, người cho rằng trọng lực và tất cả các lực khác đều là những tư tưởng trong tâm trí của Chúa). Sự thật chính là việc thăm dò chính tinh thần của chúng ta bao giờ cũng đưa con người đến giới hạn tinh thần theo nghĩa rộng hơn của nó. Bằng cách đặt cuộc gặp gỡ này vào những điều kiện khách quan thì những mẫu hình mới này cho phép chúng ta vượt qua ranh giới mà một khi được chia thành tinh thần, thể xác và tâm hồn.
Sự biến đổi từ tách biệt thống nhất, từ đối đầu thành hòa hợp, là mục tiêu của mọi truyền thống tôn giáo.

Tại sao chúng ta lại già đi?

Theo một nghĩa rất thực thì môi trường của bạn chính là cơ thể mở rộng của bạn: Với mỗi hơi thở, bạn hít vào hàng trăm triệu nguyên tử không khí mà hôm qua một người nào đó ở Trung Quốc đã thở ra. Toàn bộ oxy, nước và ánh sáng mặt trời quanh bạn chỉ có thể phân biệt được một cách mờ nhạt từ vật chất ở bên trong bạn.
Nếu bạn thích, thì bạn có thể tự tìm ra được trong trạng thái hòa hợp, thống nhất với mọi thứ mà bạn tiếp xúc. Với một ý thức tỉnh táo bình thường, bạn sờ ngón tay bạn vào một bông hồng và thấy nó ở thể có thật, nhưng sự thực thì một chùm năng lượng và thông tin – ngón tay của bạn – đang tiếp xúc với một chùm năng lượng và thông tin khác – bông hồng. Ngón tay của bạn và vật nó đụng vào, cả hai đều là những phần trồi lên rất nhỏ của trường vô hạn mà chúng ta gọi là vũ trụ. Sự thực này đã truyền cảm hứng cho các nhà thông thái cổ đại của Ấn Độ khi thốt lên:
Thế giới vi mô thế nào thì thế giới vĩ mô cũng vậy
Nguyên tử thế nào thì vũ trụ cũng vậy
Cơ thể con người thế nào thì vật thể vũ trụ cũng vậy
Tinh thần con người thế nào thì tinh thần vũ trụ cũng vậy
Những điều này không chỉ là những lời rao giảng huyền bí mà là những trải nghiệm thực tế của những người có thể xua đuổi nhận thức của họ khỏi trạng thái tách biệt, và đồng nhất để thay thế cho sự thống nhất của mọi vật. Với ý thức thống nhất thì toàn bộ người, vật và sự kiện “ngoài kia”, đều trở thành bộ phận của cơ thể bạn; tóm lại, bạn chỉ là một hình ảnh trung thực của các mối quan hệ được tập trung vào những tác dụng này. Nhà tự nhiên học nổi tiếng John Muir đã cho rằng “Mỗi khi chúng ta tự chọn ra bất cứ vật gì, thì chúng ta đều nhận thấy nó ràng buộc với mọi vật khác trong vũ trụ”. Đây không phải một trải nghiệm hiếm thấy mà là khối cấu trúc đầu tiên của mọi vật mà chúng ta biết.
Khả năng hòa hợp của cách trải nghiệm có những quan hệ mật thiết đối với vấn đề lão hóa, bởi khi có sự tương tác hài hòa giữa bạn và cơ thể mở rộng của bạn thì bạn cảm thấy vui vẻ, khỏe khoắn và trẻ trung. “Sợ hãi sinh ra vì tách biệt” các nhà thông thái Ấn Độ cổ đại xác nhận như vậy; với câu nói này họ đã điều tra sâu vào vấn đề tại sao chúng ta lại già đi.

Bề ngoài của con người là những cá thể tách biệt

Khi cách hiểu của một người thay đổi thì thực tại của anh ta cũng thay đổi theo. Trong trường hợp của những đứa trẻ bị hội chứng lùn tâm thần xã hội thì việc tạo cho chúng một môi trường yêu thương cho thấy có hiệu quả hơn việc cung cấp hoccmon tăng trưởng (việc chúng tin là mình không được cần tới và không đáng có, có thể mạnh tới mức cơ thể chúng không thể tăng trưởng được kể cả khi tiêm các hoccmon cho chúng).Tuy nhiên, nếu tình thương khuyến khích cha mẹ, họ có thể biến đổi niềm tin sâu kín của những đứa trẻ với tính khí khó thương, thì chúng có thể đáp lại bằng những đợt bùng phát hoccmon tăng trưởng được sản xuất một cách tự nhiên, đôi khi nó làm cho chúng trở lại tình trạng phát triển bình thường về chiều cao, thể trọng. Khi chúng thấy mình đã khác đi thì thực tại riêng của chúng cũng được thay đổi ở mức sinh lý. Đây là cách ẩn dụ mạnh mẽ về nỗi sợ già đi và niềm tin sâu xa là chúng ta muốn già đi để có thể hiểu được đã tự biến đổi thành già đi như thế nào, như lời tiên đoán tự thực hiện bằng chính hình ảnh tiều tụy của mình.
Để thoát khỏi nhà tù này, chúng ta cần dẹp bỏ những niềm tin do sợ hãi mà sinh ra. Thay vì cứ mãi tin rằng cơ thể bạn sẽ tạn tạ dần cùng thời gian thì bạn hãy nuôi dưỡng niềm tin rằng cơ thể bạn đổi mới không ngừng. Thay vì tin rằng cơ thể bạn là một cái máy không hồn thì hãy ấp ủ niềm tin rằng cơ thể bạn đang được truyền khả năng hiểu biết sâu xa về cuộc sống mà mục đích duy nhất là để trợ lực bạn. Những niềm tin mới này không chỉ để tạo dễ chịu hơn để sống, mà là những niềm tin thực sự – chúng ta trải nghiệm niềm vui của cuộc sống xuyên qua các tế bào của chúng ta, vì vậy chỉ là tự nhiên để tin rằng những tế bào của chúng ta không chống lại chúng ta mà lại muốn những gì chúng ta muốn.
Mặc dù bề ngoài của con người là những cá thể tách biệt, song tất cả chúng ta đều có liên hệ tới các mẫu trí năng chi phối vũ trụ.
Bạn và môi trường của bạn là một,. Cứ quan sát chính bạn mà xem, thì bạn sẽ thấy cơ thể bạn dừng lại ở một điểm nào đó; nó được tách ra khỏi bức tường của phòng bạn, hoặc cái cây bên ngoài, bằng không gian rỗng. Tuy nhiên, nói theo thuật ngữ lượng tử thì sự phân biệt giữa “đặc” và “rỗng” là vô nghĩa. Mỗi xentimet khối không gian lượng tử được đổ đầy bằng một lượng năng lượng gần như vô tận, và một dao động nhỏ nhất là một phần của các trường dao động bao la vượt qua toàn bộ các thiên hà.

Đối thoại nội tâm

Người 50 tuổi trông rất trẻ có các phân tử có cùng tuổi như những phân tử của người 50 tuổi trông rất già. Trong cả hai trường hợp này, tuổi theo thứ tự thời gian của cơ thể có thể được định là 5 tỷ năm (tuổi của các nguyên tử khác nhau) hoặc 1 năm (thời gian cần để những nguyên tử này tự thay thế trong các mô của chúng ta), hoặc 3 giây (thời gian cần cho một tế bào chuyển giao các enzym của nó để xử lý thức ăn, không khí và nước).
Sự thực thì bạn chỉ già bằng thông tin đang quay cuồng qua bạn, và điều này thật là may mắn. Bạn có thể kiểm soát được lượng thông tin của trường lượng tử. Mặc dù có một lượng thông tin cố định nào đó trong các nguyên tử của thực phẩm, không khí và nước cấu thành mỗi tế bào, song sức mạnh biến đổi thông tin đó lại lệ thuộc vào ý muốn. Một điều mà bạn có thể sở hữu tự do và hoàn toàn trong thế giới này là cách hiểu của bạn về nó. Có những ca y học rất đáng chú ý về những đứa trẻ. Chẳng hạn có những đứa cảm thấy không được yêu tới mức chúng không lớn lên được. Hội chứng này, được gọi là chứng lùn tâm thần xã hội, xảy ra ở những đứa trẻ bị ngược đãi nặng nề khiến chúng đã biến đổi sự thiếu thốn tình yêu thương thành hoocmôn tăng trưởng suy yếu, bất chấp sự thật là hoocmon tăng trưởng được cho là được giải phóng theo một biểu thời gian được lập trình trước đã ghi vào ADN của đứa trẻ. Trong những trường hợp này, sức mạnh của cách hiểu đã vượt quá dấu ấn di truyền, gây ra một biến đổi trong trường thông tin của cơ thể.
Những cách hiểu này nảy sinh từ sự tương tác của mọi người. Bạn tải nghiệm điều này như một đối thoại nội tâm. Những ý nghĩ, những xét đoán và những cảm nhận không ngừng xoáy cuộn qua đầu óc người ta: “Tôi thích thế này, tôi không thích thế kia, tôi sợ A, tôi không tin chắc B” v.v… Đối thoại nội tâm không phải tiếng ồn tinh thần ngẫu nhiên, nó sinh ra từ một mức sâu thẳm do những niềm tin và giả định của bạn. Một niềm tin từ thâm tâm được định nghĩa như điều gì đó mà bạn cho là đúng về thực tại, và chừng nào mà bạn bám chặt vào nó thì niềm tin của bạn sẽ thu hút các trường thông tin của cơ thể bạn đến những thông số nào đó – bạn sẽ cảm thấy điều gì đó là dễ thương hay dễ ghét, làm lo âu hay thích thú, tùy theo điều đó có hợp với những kỳ vọng của bạn hay không.

Xung lực của trí năng

Khi biết được sự trệch hướng này xảy ra như thế nào thì bạn có thể đưa hóa sinh trong cơ thể bạn trở lại trong giới hạn. Không có hóa sinh nào ở ngoài nhận thức cả; mỗi tế bào trong cơ thể bạn hoàn toàn biết được bạn suy nghĩ và cảm nhận như thế nào về mình. Mỗi khi bạn chấp nhận được điều này thì toàn bộ ảo giác về thể chất bị đánh lừa bởi sự ngu dốt, sự thoái hóa ngẫu nhiên của cơ thể bạn sẽ không còn nữa.
Xung lực của trí năng mỗi giây mỗi tạo ra vật thể dưới nhiều hình thái mới.
Tạo ra vật thể dưới nhiều hình thái mới là cần thiết để đáp ứng những nhu cầu thay đổi của sự sống. Cách nhìn của một đứa trẻ về thực tại chẳng hạn, nó chứa đựng nhiều điều lạ lẫm, và cho tới khi đứa bé học được nhiều hơn về thế giới thì cơ thể nó tự biểu lộ những hành vi non nớt và vụng về. Ở ba tháng tuổi, một đứa bé chưa phân biệt được giữa một cái cầu thang và một bức tranh vẽ cái cầu thang. Não của nó chưa thể nào hiểu được thế nào là ảo thị quang học. Lúc sáu tháng tuổi thực tại ở đứa bé đã thay đổi; ở tuổi này, đứa bé đã có thể nhận ra những ảo thị, và sử dụng sự nhận biết này, thì những vật thể của nó đã có thể dễ dàng hơn vượt qua không gian ba chiều (cái gương không còn trông giống như cái lỗ trong tường, cầu thang thật thì có thể bước lên được, còn tranh vẽ cầu thang thì không, tròn thì lại khác với phẳng v.v…). Hình thành sự thay đổi về nhận thức này không phải chỏ do trí tuệ; và nếu các trung khu khác nhau của não cho việc nhận dạng và phối hợp vận động được tác động lên thì cách sử dụng của cặp mắt và đôi tay sẽ hoàn toàn được đổi mới.
Chừng nào mà những nhận thức mới tiếp tục ghi vào não của bạn thì cơ thể của bạn có thể đáp lại theo những cách mới. Không có bí mật nào mạnh mẽ hơn tuổi trẻ. Tôi có một bệnh nhân 80 tuổi đã nói ngắn gọn, “Người ta không già đi. Khi họ ngừng tăng trưởng thì họ trở nên già”. Kiến thức mới, kỹ năng mới, thế giới quan mới giữ cho tinh thần và thể xác luôn tăng trưởng, và một khi điều đó xảy ra thì khuynh hướng tự nhiên được đổi mới theo từng giây sẽ được bộc lộ.
Trong thế giới lượng tử, sự biến đổi là không thể tránh khỏi, song sự lão hóa thì không phải như vậy. Tuổi theo thứ tự thời gian của các vật thể vật chất là ngoài vấn đề.

Chúng ta là chất liệu đã tạo ra những giấc mơ

Toàn bộ trạng thái hóa sinh này sẽ thay đổi một cách bất ngờ khi người này tìm được một việc làm mới, và nếu đó lại là một việc làm thích hợp hơn thì khả năng sản xuất chất trung gian hóa học dẫn truyền thần kinh, các hoocmôn, các thụ thể và tất cả các chất hóa sinh quan trọng khác, cho đến chính ADN, sẽ bắt đầu phản ánh chiều hướng tốt lên đột ngột này. Cho dù chúng ta giả định rằng ADN là một kho chứa thông tin di truyền luôn khóa kín, song người anh em sinh đôi tích cực của nó là ARN thì đáp lại sự tồn tại hằng ngày. Sinh viên y khoa trong thời gian thực hiện bài kiểm tra đã cho thấy khả năng sản xuất interleukin 2 (yếu tố phát triển lympho T) bị giảm đi, một hóa chất quyết định trong sự phản ứng miễn dịch chống lại ung thư. Việc sản xuất ra interleukin 2 được kiểm soát bởi người đưa tin ARN, có nghĩa là sự lo lắng của người sinh viên vượt qua kỳ kiểm tra đang nói trực tiếp với các gen của anh ta.
Điểm này sử dụng nhận thức của chúng ta để tạo ra những vật thể mà chúng ta thực sự cần có. Lo lắng về kỳ kiểm tra y học cuối cùng sẽ qua đi, chán nản về mất việc làm cũng vậy, song quá trình lão hóa thì phải được chặn lại hằng ngày. Cách hiểu của bạn về việc bạn đang già đi như thế nào là quyết định đối với những gì sẽ xảy ra trong bốn, năm hoặc sáu thập niên tiếp sau. Nói theo thuật ngữ của thần kinh học thì tìn hiệu của não chỉ là một tập hợp những dao động năng lượng. Nếu bạn đang hôn mê thì những tín hiệu này là vô nghĩa, song khi bạn tỉnh táo thì cũng những tín hiệu đó sẽ mở ra cho bạn nhiều cách hiểu, cách giải thích vô cùng sáng tạo. Shakespeare đã không có những ẩn dụ gì khi ông viết những dòng của Prospero “Chúng ta là chất liệu đã tạo ra những giấc mơ”. Cơ thể giống như một giấc mơ hiện ra rõ ràng, một hình chiếu ba chiều của những tín hiệu của não khi chúng tự biến đổi thành trạng thái mà chúng ta gọi là có “thực”.
Lão hóa chẳng phải cái gì khác ngoài một tập hợp những biến đổi bị sai lạc, là những quá trình mà cần phải luôn ổn định, cân bằng và tự đổi mới, song đã đi lệnh khỏi tiến trình thích hợp của chúng. Điều này xuất hiện như một thay đổi về vật chất, tuy nhiên điều gì đã thực sự xảy ra là ở nhận thức của bạn – dù trong ý nghĩ hoặc trong các tế bào của bạn cũng không có gì quan trọng – đã bị trệch hướng trước tiên.